Nếu biết được cuộc đời rộng lớn vốn chưa bao giờ ngừng biến động, thì hẳn chúng ta đã trân trọng những thứ mình đang có hơn. Như câu chuyện tình năm 17 tuổi đầy dang dở và nuối tiếc dưới đây, đôi lứa xa nhau không phải vì hết yêu, mà xa nhau là bởi ý trời.

Không mấy ai giữ được tình yêu năm 17 tuổi, cái tuổi còn quá non nớt để hiểu thế nào là yêu thương một người, thế nên mối tình ấy thường sớm kết thúc khi cả hai chưa kịp trưởng thành. Và dù dành cả thanh xuân ở bên nhau, chỉ chờ một cái kết đẹp là đám cưới ấm cúng, hạnh phúc năm 27 tuổi, nhưng ông trời chẳng muốn se duyên lành, thì đôi lứa cũng phải chịu cảnh chia ly dang dở như cặp đôi trong câu chuyện sắp kể dưới đây.

“Em sẽ chỉ yêu anh đến năm em 27 tuổi thôi… anh mà không hỏi cưới em, em yêu và lấy người khác đấy!”.
“Em sẽ chỉ yêu anh đến năm em 27 tuổi thôi… anh mà không hỏi cưới em, em yêu và lấy người khác đấy!”.

Một bức thư ẩn danh gửi đến trang NEU Confession với câu mở đầu: “Em sẽ chỉ yêu anh đến năm em 27 tuổi thôi… anh mà không hỏi cưới em, em yêu và lấy người khác đấy!”. Và rồi cô gái thì vẫn cứ chờ lời hứa ấy thành hiện thực đến nay đã tròn 27 tuổi, còn chàng trai đã mang theo câu nói: “Rồi rồi khổ lắm cơ, không để em đợi đến 27 tuổi đâu” và đi mãi không về từ năm chỉ vừa mới 24 tuổi.

Nỗi đau ập đến, hạnh phúc dang dở vào một ngày cuối năm cận Tết, để đến hôm nay cô gái hồi ức lại khoảng thời gian thanh xuân đẹp đẽ được sống trong tình yêu của anh: “Năm nay mình 27 tuổi rồi… Mình đã yêu anh từng ấy năm như vậy đấy… Vậy mà anh không cầu hôn với mình…”:

“Em sẽ chỉ yêu anh đến năm em 27 tuổi thôi… Anh mà không hỏi cưới em, em yêu và lấy người khác đấy!

Mình và anh bằng tuổi nhau, thích nhau từ khi lên lớp 11 học chung lớp ôn đội tuyển. Những năm cấp 3 ấy thì chúng mình thích nhau từ những lần anh giúp mình giải bài tập, từ những lần đi học và đi về chung đường… và từ những phút giây ngồi gần nhau lớp ôn thi đại học. Sau này anh nói với mình rằng:

– Tớ rất thích cậu nhưng khi nào tớ đỗ đại học tớ mới nói lời yêu cậu… cậu chờ tớ nhé.

– Thế nhỡ không đồng ý thì sao?

– Thì kệ, không đồng ý thì lại tỏ tình tiếp…

Cặp đôi đã có khoảng thời gian bên nhau hạnh phúc.
Cặp đôi đã có khoảng thời gian bên nhau hạnh phúc. (Ảnh minh họa)

Sau đó mình đỗ NEU, anh đỗ NUCE, đúng như nguyện vọng của 2 đứa. À mình quên không giới thiệu qua về anh, anh là con cả trong gia đình 3 anh em, dưới anh còn 1 em trai và 1 em gái nữa. Anh cũng thật thà, không phải kiểu dẻo miệng mà kiểu có gì nói nấy ấy, nên chẳng nói dối được ai, nói dối cái nhận ra ngay. Đó là về tính cách còn bản thân anh ấy cũng là 1 người chăm chỉ, chăm chỉ học, chăm chỉ làm, chăm chỉ chăm em vì bố anh đi làm xa, mẹ anh thì là công nhân nên cũng bận lắm. Với mình 1 chàng trai như vậy là quá đủ rồi, mình cũng chẳng yêu cầu hơn.

Lúc mình và anh học đại học, anh dạy mình nhiều thứ lắm… có nhiều thứ chắc do ngày xưa mình được bố mẹ chiều nên ko phải làm bao giờ ko biết…

[…]

Nhiều lắm, mình kể sao được hết. Rồi còn rất nhiều kỉ niệm năm tháng sinh viên nữa, chúng mình lạc trên phố cổ ko biết bao nhiêu lần, rồi còn đi vào đường 1 chiều bị bắt, 1 đứa cứ giả vờ khóc, 1 đứa đứng xin, rồi những lần tìm mấy món ăn đặc sản phố cổ như nem nướng, nem chua rán, bún ốc, bún chả,… Mà hồi đó cả 2 vẫn dùng con điện thoại dởm, làm gì có smartphone như bây giờ tìm google cái ra luôn. Ngày đó toàn phải tra google trước xong lưu vào điện thoại đi từ đâu tới đâu, rẽ vào đâu. Ừ vào thì biết nhưng ra lại lạc rồi cả 2 lại nhìn nhau cười vì bao nhiêu lần như vậy rồi.

"Năm nay mình 27 tuổi rồi. Mình đã yêu anh từng ấy năm như vậy đấy. Vậy mà anh không cầu hôn với mình…".
“Năm nay mình 27 tuổi rồi. Mình đã yêu anh từng ấy năm như vậy đấy. Vậy mà anh không cầu hôn với mình…”.

Rồi những lần chúng mình đi chung trên chiếc xe máy của anh tự mua bằng tiền anh đi làm thêm, xe mua lại thôi nhưng vẫn dùng tốt lắm, mình ngồi sau, anh ngồi trước, nhớ cái năm 2 đại học, 2 đứa đi về đúng trời đông, về tới nhà quay ra nhìn nhau nước mũi chảy tòng tòng mà buồn cười. Rồi cả mình lần mình sốt virus phải nhập viện truyền nước, cứ học xong, đi làm xong là anh lại lao vào viện với mình rồi hỏi:

– Em có cần gì không? Quần áo đâu đưa anh đem giặt cho? Cam anh vắt cho em nhớ uống hết, để lâu nó đắng đấy.

Tình cảm của mình và anh nhẹ nhàng như vậy thôi, cho tới khi 2 đứa chuẩn bị ra trường, chụp kỉ yêu của mình trước, của anh sau, hôm ra chụp kỉ yếu với anh thì mình có hỏi trêu…

– Thế khi nào anh định cầu hôn rồi lấy em đây.

– Chẳng biết nữa, để ra trường đi làm công việc ổn định chút thì anh cưới em liền.

– Nhớ cái mồm, đừng để em thành bà cô ế. Em sẽ chỉ yêu anh đến năm em 27 tuổi thôi. Anh mà không hỏi cưới em em yêu và lấy người khác đấy!

– Rồi rồi khổ lắm cơ, ko để em đợi đến 27 tuổi đâu.

– Biết đâu được đấy…

Chúng mình cứ vậy mà yêu nhau thôi, anh ra trường làm cho 1 công ty xây dựng, mình thì làm cho 1 phòng marketing. Hai đứa vẫn vậy, chỉ là bận hơn nên có ít thời gian gặp nhau hơn thôi. Chúng mình vẫn cố gắng thực hiện lời hứa với nhau.

Mình cũng mong anh ấy sẽ cầu hôn và cưới mình trước năm mình 27 tuổi nhưng rồi cuộc sống thì không công bằng. Ngày này cách đây 3 năm, ngày hôm ấy mình về trước, anh thì đi công trình nên tự đi xe máy về, mình có nói rằng:

– Anh đi xe cẩn thân, về tới nhà thì gọi ko thì ít nhất cũng phải nhắn tin cho em đấy.

Nhưng không có 1 cuộc gọi nào, không có 1 tin nhắn nào. Đến sau đó mình mới biết lý do, anh đã mất vì va chạm với 1 xe tải trên đường Quốc lộ 1A, xe tải đi sang làn xe ngược, là làn xe của anh, tài xế xe tải mọi người bảo là say, sau khi gây tai nạn đã bỏ xe ở lại rồi chạy nên không đo được nồng độ cồn. Mọi người lúc chứng kiến chắc chắn là tài xế có say. Mình không hề biết, đó là những lời cuối cùng mình nói với anh.

Anh mất vào 1 ngày gần Tết, khi mọi người chờ anh, có bố mẹ, các em và cả mình, không những thế cả gia đình mình nữa. Gia đình mình cũng đồng ý cho chúng mình lấy nhau nhưng anh muốn ổn định công việc, gia đình rồi mới cưới mình nhưng không thể nữa rồi. Mình đã khóc hết nước mắt những ngày anh đi…

Thời gian thì không chờ đợi ai, lần nào về nhà mình cũng qua nhà anh gặp, nói chuyện với mẹ và các em của anh rồi thắp cho anh nén nhang. Cả nhà vẫn nhớ anh lắm.

Nỗi buồn nào rồi cũng sẽ vơi đi nhưng những kỉ niệm với anh còn mãi…nhất là lời hứa với anh…

– Em sẽ chỉ yêu anh đến năm em 27 tuổi thôi. Anh mà không hỏi cưới em em yêu và lấy người khác đấy!

Năm nay mình 27 tuổi rồi. Mình đã yêu anh từng ấy năm như vậy đấy. Vậy mà anh không cầu hôn với mình…

Kể về anh, về mình, một ngày đông”.

Câu chuyện tình yêu dang dở nhận được sự quan tâm mạnh mẽ từ cộng đồng mạng, ai nấy đều không khỏi xúc động, bày tỏ sự tiếc nuối và dành nhiều lời an ủi, động viên cho cô gái. Nếu không có vụ tai nạn thương tâm năm ấy, chắc giờ này cặp đôi đang rục rịch chuẩn bị về chung một nhà. Nhưng số mệnh không cho phép hạnh phúc ấy được viết thêm nhiều chương trong cuốn sách cuộc đời của cặp đôi, nên cô đành giữ lại trong tim những hồi ức đẹp đẽ nhất.

XEM THÊM VIDEO Ý NGHĨA

Triệu đoá hồng – Câu chuyện tình yêu bất hủ

videoinfo__video3.dkn.tv||2947a11d8__

Theo yan.thethaovanhoa.vn

Theo dõi kênh YouTube ĐKN: https://goo.gl/2GhYTZ
Tải ứng dụng DKN.TV: http://onelink.to/dknapp

Xem thêm:

CLIP HAY