Câu chuyện ngắn mộc mạc giữa người nữ tiếp viên xe bus với hành khách là một bà cụ nhặt ve chai trên chuyến xe buýt số 14 của cô gái Nguyễn Lý Huỳnh chia sẻ trên báo Tuổi Trẻ đã thu hút bởi ý nghĩa nhân văn sâu sắc.

Cô gái đã thấm mệt do vừa trải qua một chặng đường dài trên xe từ Long An lên đến quận Bình Tân, Sài Gòn. Lúc này mưa rơi tầm tã, lên xe bus số 14 để tiếp túc về phòng của mình, vẫn là chuyến xe quen thuộc nhưng đây có lẽ là chuyến xe đáng nhớ nhất trong đời cô gái. 

Nữ nhân viên soát vé là một phụ nữ đã có tuổi, tóc bạc nhưng rất nhanh nhẹn, thấy mưa còn dìu khách lên xuống và trò chuyện rất nhiệt tình. Cô gái bước lên xe thì cô niềm nở hỏi con có thẻ không, cô gái tìm một hồi chưa thấy thì cô nói được rồi, đưa cô 3 ngàn thôi. 


Xe bus số 14. (Ảnh minh hoạ: Zing)

Đáng nhẽ ra vừa mệt lại không thấy vé tháng bị mất tiền không đâu thì cô gái phải khó chịu lắm nhưng vì cách ứng xử và gợi ý nhẹ nhàng của cô soát vé đã khiến lòng cô gái ấm áp và học cách buông bỏ. Những cô gái luôn có sở thích mua sắm thời trang, bỏ cả tiền triệu mua bộ đồ thời thượng nhưng chỉ mặc được 1-2 lần là vứt xó trong tủ nhưng lại dễ dàng bực dọc vì mấy đồng lẻ. Nhưng tình huống tiếp theo càng làm cô gái thấy mình càng nhỏ bé…

Ngay sau đó cô bán vé đi ra băng ghế sau, ở đó cũng có một cụ bà (lớn tuổi hơn cô bán vé) đang vừa bóp chân vừa khóc. Cô ngồi trước mặt rồi hỏi, bằng một giọng làm ấm cả chuyến xe.

– “Chị đau nặng không, hay đi chích một mũi đi cho đỡ, lớn tuổi rồi uống thuốc biết nào mới hết đau?!”

– “Thôi chị ơi, tiền đâu…?”.

Vừa nghe vậy, cô bán vé đã lật cái túi bên hông ra và nói: “Hay tui cho chị mượn 1 triệu, đi khám đi chứ để vậy không có ổn”.

“Thôi chị, mượn rồi lấy gì trả!” – bà cụ trả lời.

Cụ bà kia bắt đầu rơi nước mắt, khuôn mặt dường như đã quá mỏi mệt với cuộc đời, chỉ biết xua tay không nhận rồi bảo là để tính sau, nghèo cũng không đến nỗi nghèo mà số khổ sẵn rồi, âu cũng do là con cái vô tâm nên thành ra bà bạc phước.

Ngồi nghe một chút thì biết thêm một chuyện: bà cụ ấy đi nhặt ve chai cũng ngót nghét mười năm rồi. Mọi hôm thì không biết thế nào nhưng hôm nay mưa ầm ầm, bà cụ năn nỉ thì không đứa con nào chịu đi đón hết, gặp mưa thì chân trở đau nặng nên phải đi xe buýt.

Bà nói bằng giọng nghẹn ngào vì đi xe vậy tiếc tiền lắm, lát chắc phải tốn thêm tiền xe ôm, làm có bao nhiêu mà xe họ ăn hết. Cô gái nhìn cô bán vé lúc này có vẻ bức xúc lắm, cô bảo là bà phải bắt tụi nó ra đón, cũng nhờ bà lượm ve chai nuôi con khôn lớn mà giờ mẹ già rồi vẫn để bà cực khổ không chịu báo hiếu như vậy thật đáng vô tâm. Cô gái ngồi nghe cũng chỉ biết lắc đầu… lòng thì vô cùng khó chịu, trên đời còn nhiều cảnh éo le như vậy.

Đi một đoạn thì gần đến nhà bà cụ, nghe đâu còn phải vào trong hẻm một đoạn xa, cô gái còn chưa kịp phản ứng thì cô bán vé đã bước ra cửa mặc kệ màn mưa ào ạt, một tay xách bao ve chai, tay còn lại thì giữ cho bà cụ đang nặng nhọc bám víu khắp nơi để bước xuống.


Bức ảnh cô gái “chụp nén” cô bán vé vì muốn lưu giữ khoảnh khắc xúc động. (Ảnh: Nguyễn Lý Huỳnh)

Cô gái với mấy anh trai cũng mỗi người một tay giúp dìu bà cụ và ôm đống ve chai xuống mái hiên trú mưa, bà vừa lạnh chân lại đau nên nhìn mà xót dạ. Đặt để xong xuôi thì cô bán vé quay lại nói với bà cụ một câu bằng giọng hơi nóng giận.

– “Chị kêu tụi nó ra rước cho tui, mưa gió quá trời, tụi nó không chịu thì tui cũng hết biết?!”. Rồi cô bước lên xe với bờ vai và mái tóc ướt đẫm, ngồi nhìn xa xăm như trong ảnh.

Trong cuộc sống nơi thành thị bon chen, được chứng kiến câu chuyện về tình người sâu đậm như vậy trong buổi chiều tối mưa rơi khiến không chỉ bạn Huỳnh mà ai cũng cảm động. Chúng ta cứ nghĩ khách qua đường một lần gặp có khi chẳng có lần thứ hai nên thường lạnh nhạt thờ ơ, nhưng bà bán vé lại sẵn lòng bỏ cả tiền triệu để giúp cụ bà nhặt ve chai xoá đi nỗi đau bệnh tật. 

Chúng ta cũng cố gắng phấn đấu nỗ lực một đời để có lúc được dừng chân nghỉ ngơi nhưng cuộc sống vẫn cứ như những chuyến đi chẳng có điểm dừng cố định như chuyến xe bus kia. Hai bà lão có tuổi vẫn phải mưu sinh nuôi thân nên họ càng đồng cảm cho nhau. Cuộc sống không cần quá đầy đủ, chỉ cần người với người đối xử tốt với nhau thôi, cũng đủ hạnh phúc rồi!

Hoàng Kỳ (Tổng hợp)

VIDEO ĐƯỢC XEM NHIỀU: 

videoinfo__video3.dkn.tv||dc1d7ff14__

Sự quyến rũ của phụ nữ tuổi trung niên không phải ở nhan sắc mà là “hương vị”!

Xem thêm: