Lo chỗ an nghỉ cho 8.000 hài nhi và cùng là người mẹ bất đắc dĩ của 2 bé trai sinh đôi.

Theo báo Đời Sống Plus, nhiều năm nay, bà Đỗ Thị Cúc (49 tuổi, trú tại thôn Phú Đa, xã Công Lý, huyện Lý Nhân, tỉnh Hà Nam) không quản mưa gió, đêm ngày cứ tất tả đi khắp mọi nơi để “xin” các thai nhi bị phá bỏ về chôn cất đã trở nên quá đỗi quen thuộc với người dân nơi đây.

Khi hỏi lý do vì sao bà bắt đầu công việc này, bà Cúc cho biết, trong một lần đi nhặt ve chai tại một bãi rác, tình cờ thấy một túi ni lông màu đen được bọc cẩn thận, nằm lăn lóc giữa những túi rác. Tò mò mở túi ra thì phát hiện đó là túi chứa xác thai nhi. Bà đã đưa cháu bé về, khâm liệm và chôn cất.

Cũng kể từ đó, công việc “bất đắc dĩ” – thu nhận những sinh linh bé nhỏ bị nạo bỏ đến với bà như một định mệnh. Sau hơn chục năm đến với công việc đầy nhân nghĩa này, bà Cúc đã an táng cho hàng chục nghìn thai nhi tại vườn thánh Phú Đa.

Kể về hành trình đã trải qua, bà Cúc cho biết thời gian đầu khi bà đến các các phòng khám cả trong và ngoài tỉnh để xin xác những hài nhi xấu số về chôn cất gặp rất nhiều khó khăn, nhất là những lời gièm pha, dị nghị. Nhưng sau nhiều lần thấy bà nhiệt tình lui tới không kể nắng mưa, đêm hôm… họ đã chấp nhận trao các em cho bà.

111544407056_7024

Chia sẻ với Báo Gia đình & Xã hội về căn nguyên run rủi chị đến với công việc bất đắc dĩ này, chị Cúc kể, cách đây 5 năm, khi chị còn hay đi nhặt rác ngoài các bãi sông, một chiều đang lượm rác, bỗng chị thấy một bàn tay nhỏ xíu lấp ló trong đống rác thải. Giật mình, chị lại gần lấy cái thuổng lật bọc túi màu đen để nhìn cho kỹ có đúng là bàn tay trẻ con hay búp bê nhựa. Lúc lật bọc túi lên, mở ra, chị Cúc sững sờ khi phát hiện trong là xác hài nhi. Định thần một lúc, chị Cúc quyết định mang về nhà tắm rửa, mua ít tã, vải màn quấn cho hài nhi rồi đem vào nghĩa trang vườn Thánh chôn cất.

“Biết tin này, cả xóm bảo tôi là hâm. Thậm chí, một số người còn vào tận nhà tra hỏi tôi gom thai nhi nhằm mục đích gì?”, chị Cúc cho hay. Vì theo tư duy của những người bình thường khác sẽ nghĩ, chẳng ai điên mà đi làm cái việc đáng sợ đó. “Nhiều người còn cho rằng tôi dùng những hài nhi này vào mục đích kiếm tiền, bán sang Trung Quốc. Điều tra mãi, chứng kiến công việc tôi làm, cuối cùng họ cũng hiểu mục đích của việc làm này. Tất cả chỉ vì các sinh linh bé bỏng tội nghiệp”, chị Cúc thở dài.

121544406983_9785

Vườn thánh Phú Đa, nơi bà Cúc chôn cất hàng nghìn xác thai nhi.

Lật giở đôi bàn tay còn ửng đỏ vì cóng do bê các hài nhi từ trong tủ bảo ôn ra, chị Cúc tâm sự: “Có lẽ đây là cơ duyên dẫn dắt tôi đến bên các “con”. Kể từ sau chuyến nhặt rác gặp cảnh đáng thương đó, tự dưng nhiều tin báo “có vài hài nhi bị vứt bỏ không ai chôn cất”… đã cuốn tôi đi tìm và xin về chôn cất lúc nào không hay”. Hình ảnh những hài nhi còn nằm gọn trong bọc lăn lóc giữa bãi rác khiến chị đau lòng, thương xót và quyết định làm một nghĩa trang cho chúng đỡ vất vưởng. Sau 5 năm, lặn lội đi khắp nơi thu, lượm xác hài nhi bị cha mẹ bỏ đi, chị Cúc đã đưa khoảng 8.000 hài nhi về chôn cất tại “ngôi nhà chung” ở khu nghĩa trang vườn Thánh Phú Đa (xã Công Lý, Lý Nhân, Hà Nam).

Trong hơn 5 năm qua, ngoài việc thu lượm và chôn cất các hài nhi, chị còn thuyết phục nhiều bà mẹ trẻ từ bỏ ý định phá thai khi không có lý do chính đáng. Chỉ vào 2 đứa trẻ sinh đôi khoảng 2 tuổi đang chạy nhảy quanh quẩn trong sân, chị Cúc kể: “Hai đứa nhỏ kia chính là một trong những ca giải cứu vất vả của tôi để giữ được chúng sinh ra trên đời này. Hai đứa nhỏ được đặt tên là Trần Bảo Quốc và Trần Bảo Khánh. Kể từ lúc chúng sinh ra tới bây giờ, mẹ chúng chỉ đến thăm một lần sau khi sinh được 3 tháng. Từ đó tới nay, chưa lần nào cô ấy về thăm chúng cả. May mắn, cả Bảo Quốc và Bảo Khánh đều khỏe mạnh, vui vẻ và sống hòa đồng cùng gia đình. Nhiều lúc thấy tôi tắm rửa và bọc gói xác hài nhi trong tã, nghe Bảo Quốc và Bảo Khánh bi bô: “Bé ngủ. Em bé nào cũng ngủ” mà tôi không khỏi xót xa”.

Dù điều kiện kinh tế gia đình chị Cúc còn nhiều khó khăn, chỉ trông chờ vào mẫu ruộng và đan lát để kiếm thêm thu nhập nhưng nếu cứu sống và giúp đỡ được trường hợp nào, chị cũng luôn sẵn lòng. Chị chỉ mong sao mỗi ngày không phải nghe những cuộc điện thoại từ các nơi gọi về báo có xác các hài nhi, để rồi lại một ngày phải buồn, phải thương xót cho số phận các “con”.

Chị Cúc tâm tư: “Tôi ám ảnh mãi câu chuyện của hai mẹ con nhà chị Y cùng tỉnh vì tin kết quả siêu âm con gái ở một phòng khám tư, sợ chồng ruồng rẫy nên đã nín lặng đi phá thai. Ai ngờ, khi làm xong thủ thuật thì cái thai đó lại là bé trai. Thế là ngay đêm hôm sau, cả bà ngoại và mẹ thai nhi đều nằm mơ nó về oán trách. Họ đã tìm được địa chỉ của tôi – người đã chôn cất con của họ – để xin kiều vong, sám hối”.

Hiểu Minh (T/h)

Xem thêm:

Thể Loại: Đời sống

CLIP HAY