Tàu vừa cập cảng Sa Cần, anh Phong giao lại việc bán hải sản cho người thân, leo lên chiếc xe máy, cùng vợ vội vàng đến nhà bà Bùi Thị Đoan (70 tuổi) thăm hỏi sức khỏe.

Anh là Ngô Thanh Phong (43 tuổi, thôn Mỹ Tân, xã Bình Chánh, huyện Bình Sơn, Quảng Ngãi), mấy nay ở biển mà ruột nóng ran khi vợ anh – chị Phạm Thị Thanh Lan (40 tuổi) – nói bà Đoan bị ốm.

Chiếc mỏ neo lòng tốt

Chiếc xe máy rồ ga vào đến đầu ngõ đã thấy bà Đoan mở cửa bước từ trong nhà ra. Bà Đoan bảo rằng đã quen thuộc với tiếng xe máy của vợ chồng anh Phong. Tiếng ho và hơi thở nặng nề được thay thế bằng nụ cười: “Chỉ cần thấy vợ chồng cháu Phong là tôi vui hẳn, quên mệt luôn”.

Nhiều năm rồi, bà Đoan sống cô đơn trong căn nhà giữa cù lao Mỹ Tân. Tuổi cao, sức khỏe ngày một kém đi khiến cuộc sống của bà thêm túng quẫn. Cực nhất là những lần đau ốm, bà cầm cự bằng những liều thuốc giảm đau, hạ sốt. Cơn đau được cắt trong chốc lát rồi lại nặng thêm. Biết chuyện, vợ chồng anh Phong tìm đến giúp đỡ, đưa bà Đoan đi chữa trị. 

“Những lần đau ốm, không có tiền chữa trị, từng vốc thuốc, bình dịch truyền của tôi đều từ tiền túi của vợ chồng cháu Phong. Không ai tốt với tôi như vợ chồng cháu Phong. Tôi có bất kỳ khó khăn gì vợ chồng nó cũng giúp. Mà đâu chỉ tôi, nhiều người già neo đơn trong làng cũng nhận như vậy” – bà Đoan tâm tình.

Gió thổi từ biển vào cù lao mát rượi, anh Phong nắm tay bà Đoan vỗ về: “Có bệnh thì nói cho tụi con biết để điều trị sớm, đừng có giấu nghen”. Bà Đoan cười hiền lành tâm sự: “Bác không giấu đâu, mấy nay bác đỡ rồi”. Đã chục năm qua, bà Đoan đã quen với sự hiện diện của vợ chồng anh Phong. Đó là nơi bà nghĩ đến mỗi lần gặp khó khăn.

Anh Phong nhớ nhất là phiên biển khoảng 6 năm trước, đang câu mực ở quần đảo Trường Sa thì vợ điện đàm qua icom bảo rằng bà Đoan ốm nặng, sốt đến 40 độ và nôn. 

Những ngày ấy, người đàn ông hơn 20 năm gắn bó với đại dương chưa từng sợ hãi trước biển khơi lại lo lắng cho đất liền. Thế là anh Phong bỏ phiên biển chạy về đất liền cùng vợ chăm sóc bà Đoan. 

“Lần đó, nếu đúng phiên phải đánh thêm một tuần nữa mới đầy khoang. Nhưng tôi lo sức khỏe của bác Đoan chuyển biến xấu nên bỏ về luôn” – anh Phong tâm sự.

Anh Phong cùng người con đặc biệt Đinh Văn Nhe – Ảnh: TRẦN MAI

Tinh thần nghĩa hiệp của anh Phong không chỉ bây giờ, gần 20 năm ròng rã vợ chồng anh Phong giúp đỡ người già khó khăn ở cù lao Mỹ Tân này. Người ta vẫn kể về chàng ngư dân Phong ở nhà thuê làm từ thiện. Tiền không nhiều thì đi quyên góp với tâm niệm: mình khó nhưng cũng đủ ăn, nhiều người không biết bám vào đâu. Lão ngư Bùi Hiệp ví anh Phong như chiếc mỏ neo giữ lại lòng tốt trên đời.

“Thằng Phong làm việc nghĩa từ cái thời còn ở nhà thuê. Lúc đó, Phong còn đi bạn (làm ngư dân đánh cá cho chủ tàu khác), vợ thì buôn gánh bán bưng. Chật vật nuôi con nhưng thấy ai khổ lại ra tay giúp. Ngư dân ở đây thấy thằng Phong khó khăn còn giúp được người khác nên ai làm ăn khấm khá cũng chung vai gánh với nó” – lão ngư Hiệp nói.

Cái thời ở nhà thuê làm việc nghĩa mà ông Hiệp kể chỉ mới thoát khỏi cuộc đời anh Phong được hai năm. 17 năm ở nhà thuê, mãi đến năm 2016 anh mới tích góp làm được cái nhà khang trang hiện giờ. 

Anh Phong bảo rằng giàu nghèo sấp ngửa bàn tay. Cứ sống lương thiện, gia sản để lại cho con cũng là tấm lòng cha mẹ và chữ nghĩa con có được. Suy nghĩ giản dị ấy đồng điệu với người bạn đời. 

Chị Lan chia sẻ: “Hồi còn ở nhà thuê, đi bạn cho người ta, nhiều phiên biển trở về chỉ đủ nạp tiền học cho con và mua gạo biếu các cụ già neo đơn”.

Cuộc trò chuyện cứ ngược về quá khứ. Năm 2001, lúc đó một bà lão đi chợ chỉ mua bó rau, chai mắm. Thấy lạ, chị Lan tìm hiểu mới biết bà neo đơn, cuộc sống quá khó khăn. Chị mang chuyện này kể với anh Phong, đó là lần đầu tiên vợ chồng anh Phong chia sẻ với người khác rồi trao yêu thương mãi đến tận bây giờ.

Theo Tuổi Trẻ

Video xem thêm:

videoinfo__video3.dkn.tv||751851688__

Cầm thẻ ngân hàng và mật khẩu đi rút tiền, người đàn ông vô gia cư đã cho thấy hình ảnh lòng tốt luôn hiện hữu quanh ta

Xem thêm:

CLIP HAY