Sau khi chồng mất, người vợ đã hiến tạng của anh để cứu người nhưng sau đó 3 mẹ con lại bị người dân dè bỉu vì bán tạng lấy tiền.

Bệnh viện Việt Đức cho biết trên An Ninh Thủ Đô ngày 8/10, từ nguồn tạng hiến (gồm 1 tim, 1 gan, 2 thận, 2 giác mạc, 10 gân và 3 đoạn mạch máu) của bệnh nhân chết não là anh Ngọ Văn Soái (37 tuổi, ở xã Châu Minh, huyện Hiệp Hòa, tỉnh Bắc Giang), bệnh viện đã tiến hành ghép và hồi sinh cuộc sống cho 4 bệnh nhân hiểm nghèo.

Trong một lần đang đi mua đồ về làm công trình cho 1 người trong làng vào ngày 29/9 vừa qua, anh Soái không may tự ngã xe, đâm vào gồ bê tông chắn xe lớn đi vào đường làng, gây chấn thương sọ não nặng. Đến viện, bác sĩ giải thích anh không còn nhiều cơ hội sống nên gia đình đã đưa anh về nhà.

Hy vọng vào một điều kỳ diệu nào đó, nên gia đình đã một lần nữa đưa anh đến Bệnh viện Việt Đức. Tuy vậy, sau 2 ngày hồi sức, tình trạng anh Soái không có biến chuyển gì khá hơn, kết quả chẩn đoán cho thấy anh đã chết não.

Lúc này, được các bác sĩ chia sẻ về những người bệnh chờ chết nếu không có tạng để ghép, gia đình anh Soái đã viết đơn đề nghị hiến mô, tạng của anh để cứu người. Nhờ vậy, điều kỳ diệu đã đến với 4 gia đình được nhận tạng từ anh Soái.

Anh Ngọ Văn Chinh, anh trai anh Soái chia sẻ : “Gia đình tôi đã đồng lòng để em tôi hiến tạng. Tôi nghĩ đến 3 đứa con của Soái. Dù bố cháu đã mất nhưng tôi mong các cháu được tự hào về bố mình, để một lúc nào đó các cháu được thấy hình ảnh của bố mình, vơi nỗi nhớ bố hơn”.

Còn vợ anh Soái, chị Giang 32 tuổi, cũng tâm niệm: “Nhà em không sống được nữa, nhưng em mong muốn một phần cơ thể anh ấy vẫn còn tồn tại đâu đó trên thế giới này”.

Anh Soái được bác sĩ chẩn đoán chết não, sau đó gia đình anh đã quyết định hiến tạng cứu người (ảnh: An ninh Thủ đô)

VietNamNet thông tin, chưa nguôi ngoai nỗi đau mất người thân, gia đình anh Soái lại tiếp tục nhận bao lời cay nghiệt từ những người xung quanh. Có người bảo: “Sao ngã nhẹ vậy mà cũng chết não. Chắc gia đình đã bán tạng được mấy trăm triệu”.

Con trai lớn đi học thì bị bạn bè nói: “Bố mày chết rồi!”, đứa bé trả lời: “Không, bố tao vẫn đang điều trị ở bệnh viện”. Rồi cậu bé đánh nhau với bạn, từ đó trốn tránh ngại đi học, không muốn tới trường nữa.

Cô con gái thứ 2 đến lớp cũng bị bạn bè châm chọc những thông tin sai sự thật mà chúng nghe được từ người lớn: “Bố mày bị lấy mất tạng…” khiến cô bé buồn lắm, chỉ biết về nhà ôm mẹ khóc nức nở.

Dù bị những lời đàm tiếu không hay nhưng chị Giang vẫn quả quyết: “Tôi không hối hận khi quyết định hiến tạng chồng để người khác có cơ hội được sống”.

Cứ thế, nỗi đau chồng lên nỗi đau, không thể giải thích, không thể phân bua. Chỉ có ít người hiểu chuyện, sẻ chia với gia đình anh. Dù vậy, cả chị Giang, anh Chinh đều tin vào quyết định nhân văn mình đã làm và mong những phần cơ thể anh sẽ tiếp tục sống mạnh mẽ trong cơ thể những bệnh nhân khác, viết tiếp nhiều điều đẹp đẽ cho cuộc đời.

Thể Loại: Đời sống